爱莲说
《爱莲说》宋 · 周敦颐
shuǐ
水
lù
陆
cǎo
草
mù
木
zhī
之
huā
花
kě
可
ài
爱
zhě
者
shèn
甚
fán
蕃
jìn
晋
táo
陶
yuān
渊
míng
明
dú
独
ài
爱
jú
菊
zì
自
lǐ
李
táng
唐
lái
来
shì
世
rén
人
shèn
甚
ài
爱
mǔ
牡
dān
丹
yǔ
予
dú
独
ài
爱
lián
莲
zhī
之
chū
出
yū
淤
ní
泥
ér
而
bù
不
rǎn
染
zhuó
濯
qīng
清
lián
涟
ér
而
bù
不
yāo
妖
zhōng
中
tōng
通
wài
外
zhí
直
bú
不
màn
蔓
bù
不
zhī
枝
xiāng
香
yuǎn
远
yì
益
qīng
清
tíng
亭
tíng
亭
jìng
净
zhí
植
kě
可
yuǎn
远
guān
观
ér
而
bù
不
kě
可
xiè
亵
wán
玩
yān
焉
yǔ
予
wèi
谓
jú
菊
huā
花
zhī
之
yǐn
隐
yì
逸
zhě
者
yě
也
mǔ
牡
dān
丹
huā
花
zhī
之
fù
富
guì
贵
zhě
者
yě
也
lián
莲
huā
花
zhī
之
jūn
君
zǐ
子
zhě
者
yě
也
yī
噫
jú
菊
zhī
之
ài
爱
táo
陶
hòu
后
xiǎn
鲜
yǒu
有
wén
闻
lián
莲
zhī
之
ài
爱
tóng
同
yǔ
予
zhě
者
hé
何
rén
人
mǔ
牡
dān
丹
zhī
之
ài
爱
yí
宜
hū
乎
zhòng
众
yǐ
矣