返回

卖炭翁

卖炭翁 · 白居易
mài
tàn
wēng
xīn
shāo
tàn
nán
shān
zhōng
mǎn
miàn
chén
huī
yān
huǒ
liǎng
bìn
cāng
cāng
shí
zhǐ
hēi
mài
tàn
qián
suǒ
yíng
shēn
shàng
shang
kǒu
zhōng
shí
lián
shēn
shàng
zhèng
dān
xīn
yōu
tàn
jiàn
yuàn
tiān
hán
lái
chéng
wài
chǐ
xuě
xiǎo
jià
tàn
chē
niǎn
bīng
zhé
niú
kùn
rén
gāo
shì
nán
mén
wài
zhōng
xiē
piān
piān
liǎng
lái
shì
shuí
huáng
shǐ
使
zhě
bái
shān
ér
shǒu
wén
shū
kǒu
chēng
chì
huí
chē
chì
niú
qiān
xiàng
běi
chē
tàn
qiān
jīn
gōng
shǐ
使
jiāng
bàn
hóng
xiāo
zhàng
líng
xiàng
niú
tóu
chōng
tàn
zhí

译文

有位卖炭的老翁,整年在南山里砍柴烧炭。

他满脸灰尘,显出被烟熏火烤的颜色,两鬓头发灰白,十个手指也被炭烤得很黑。

卖炭得到的钱用来干什么?买身上的衣服和填肚子的食物。

可怜他身上的衣服正单薄,心里却担心炭卖不出去,还希望天更寒冷。

夜里城外下了一尺厚的大雪,清晨,老翁驾着炭车碾轧着冰冻的车轮印往集市上赶去。

牛累了,人饿了,但太阳已经升得很高了,他们就在集市南门外泥泞中歇息。

那得意忘形骑着两匹马驶来的是谁啊?是皇宫内的太监和太监的手下。

太监手里拿着文书,嘴里说是皇帝的命令,吆喝着牛朝皇宫的方向牵去。

一车的炭,一千多斤,太监差役们硬是要赶着走,老翁是百般不舍,但又无可奈何。

那些人把半匹红纱和一丈绫,朝牛头上一拴,就当作炭的价钱了。

赏析

此诗通过记述一个卖炭老翁辛苦烧炭、艰难卖炭最后被宫使强行掠夺的悲惨遭遇,深刻揭露了宫市的掠夺本质。